“Vì sao tôi chọn PISA”
Tôi sinh ra trong một gia đình nhiều đời làm giáo dục. Ông tôi là nhà thơ, nhà văn cách mạng. Dì tôi làm hiệu trưởng. Bác tôi từng dạy tiếng Pháp, tiếng Nga cho các cấp lãnh đạo, rồi sau này là IELTS cho học sinh, các nhà quản lý ở Hà Nội từ những năm 199x.
Nhưng người để lại dấu ấn sâu đậm nhất trong tôi là mẹ – Phó hiệu trưởng trường THCS Lam Sơn. Tôi còn nhớ như in những buổi tối năm 1999, khi mẹ dành hàng giờ soạn bài, say sưa giảng văn đến quên cả giờ ăn. Có hôm, bà chỉ kịp húp vội bát canh rau ngót với thịt bò, rồi lại tất tả lên lớp. Không phải vì trách nhiệm đơn thuần, mà bởi tình yêu trong ánh mắt học trò, những nụ cười ngây thơ được khơi dậy cảm hứng học tập đã khiến bà quên cả mệt nhọc.
Mẹ tôi có một năng lực đặc biệt: Chỉ cần quan sát những hành vi nhỏ của học trò, cách các em ngồi, ánh mắt, giọng nói; bà có thể nhìn thấy gốc rễ nỗi sợ của các em. Từ đó, bà truyền cảm hứng để những học sinh từng tin rằng “em không có khả năng với môn này” có thể vượt qua rào cản. Nhiều em đã thay đổi cả số phận nhờ sự tác động ấy.
Là con bà, tôi từng được hưởng những “đặc ân” vô hình trong trường: Được thầy cô để ý, được vào danh sách học bổng, chỉ cần nhắc “con của cô” là nhận được sự quan tâm. Nhưng càng lớn, tôi mới hiểu rằng, đó không chỉ là ưu ái cho tôi – mà là sự ưu ái đến từ di sản từ ảnh hưởng sâu rộng của mẹ và cách bà dạy học. Đến tận khi bà đã qua đời, ITM – cái phương pháp tác động vào gốc rễ và khơi nguồn cảm hứng ấy, vẫn còn sống trong ký ức học trò, phụ huynh, đồng nghiệp.
Nhiều người hỏi vì sao tôi tìm về Hạ Long. Sau những năm bôn ba, tôi nhận ra mình đang đi tìm lại ánh hào quang xưa, thứ ánh sáng đã từng chữa lành cho tôi qua mẹ. Và tôi tìm thấy điều đó ở PISA, nơi có một nhà sáng lập cũng sống và làm việc theo trường phái tác động, nơi mà cái tên của nhà sáng lập – Ms Tình – “Tâm Tình” dường như đã vận vào số phận.
Chính ở đây, tôi thấy lại được sự thổn thức của mẹ mình trong từng ánh mắt, từng nụ cười, từng tiết dạy. Tôi thấy một người có thể truyền cảm hứng, khơi dậy động lực cho những đứa trẻ vốn đầy định kiến với bản thân. Và tôi hiểu: Nếu PISA mất đi sự tập trung này, hàng nghìn học sinh khác sẽ không còn cơ hội được chạm vào ngọn lửa ấy.
Vậy nên, tôi chọn mua cổ phần, chọn làm CEO. Không phải để đứng trên bục vinh quang thay các bạn, mà để bảo vệ, để gìn giữ. Tôi gánh lấy phần thương trường khắc nghiệt, nơi không thể thiếu ADN của sự tính toán, đôi lúc nguy hiểm, thậm chí ganh tị, soi mói và đòi hỏi bản thân người điều hành cần phải mưu lược, thôngqua những hiểu biết đa dạng, thông qua con số, logic và cả chọn lựa thiệt/hơn cho tổ chức trong những quyết định mang tính sống còn; để team sáng lập và các giáo viên của PISA có thể toàn tâm toàn ý nuôi dưỡng tình yêu, với đam mê chuyên môn của mình, để truyền cảm hứng, và thắp sáng ước mơ cho học sinh.
Với tôi, đây không đơn thuần là một công ty. Đây là nơi tôi tìm lại ký ức về mẹ, tìm thấy sự chữa lành cho chính mình, và cũng là nơi tôi muốn cùng anh chị em giáo viên tiếp tục viết tiếp ngọn lửa di sản ấy.
Nếu mỗi giáo viên thành công với sứ mệnh truyền cảm hứng và thay đổi học sinh, thì tổ chức này cũng thành công, tôi cũng thành công, đội ngũ nòng cốt và chính chúng ta, nhân sự tất cả phòng ban và tinh thần này sẽ còn mãi bền vững và thành công.
Cảm ơn team sáng lập, những người thầm lặng trong lòng tôi đã gìn giữ nguyên bản sắc cốt lõi (brand essence) từ ngày đầu thành lập đến bây giờ, họ là xương sống và nền tảng để tạo cơ hội cho mọi người được đến với nhau. 😉
Hi vọng rằng tất cả đồng nghiệp chúng ta sẽ đồng hành để tiếp tục thắp lên ngọn lửa đó cho học sinh khắp mọi miền ở Vietnam.
Vì thế, chúng ta cùng nhớ thông điệp: Teachers don’t just teach English. Teachers change the world.
Lucas from Saigon.
#lucas
#PISA
#phunglelamhai

